Mỹ đăng cai World Cup 2026 — và tôi nghĩ bóng đá đang bán linh hồn mình

World Cup 2026 - bóng đá

Hot take trước khi vào chuyện: FIFA đã chọn tiền thay vì bóng đá. Đó không phải cáo buộc, đó là nhận xét. Và World Cup 2026 ở Mỹ–Canada–Mexico là bằng chứng rõ nhất.

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

Tôi không ghét bóng đá Mỹ. Thực ra tôi khá thích xem MLS mỗi khi nhàn rỗi, và thừa nhận rằng bóng đá đang phát triển ở đó theo cách thú vị. Nhưng có một khoảng cách rất lớn giữa “đang phát triển” và “xứng đáng đăng cai World Cup cỡ này”. Kỳ World Cup 2026 sẽ có 48 đội tham dự, chia thành 12 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội — tức là về quy mô thì đây là kỳ World Cup lớn nhất lịch sử từ trước tới giờ. Và tôi… không chắc là vui.

48 đội nghe thì hoành tráng, nhưng thực ra là sao?

Mỗi khi nghe “48 đội”, người ta hay phấn khích kiểu “thêm nhiều quốc gia được tham dự, tốt quá!”. Tôi hiểu cảm giác đó. Thực ra lần đầu nghe tôi cũng hơi hào hứng — biết đâu sẽ có vài đội châu Á hoặc châu Phi bất ngờ làm loạn giải? Nhưng ngồi nghĩ kỹ lại thì thấy vấn đề.

Khi mở rộng từ 32 lên 48 đội, chất lượng trung bình của các trận đấu gần như chắc chắn sẽ loãng hơn. Bảng đấu nào đó sẽ có ít nhất một, hai đội mà bạn nhìn vào bảng xếp hạng FIFA rồi tự hỏi “đội này vào bằng cách nào vậy?” Không phải tôi khinh thường các nền bóng đá nhỏ — ngược lại là khác — nhưng sự thật là phần lớn những trận mở màn bảng đấu sẽ mang cảm giác tập huấn hơn là thi đấu đỉnh cao. Và điều đó làm loãng cái cảm xúc thiêng liêng mà World Cup vốn tạo ra.

Rồi lịch thi đấu. Khai mạc 11/6/2026, chung kết đâu đó khoảng 19/7/2026. Hơn một tháng. Với 48 đội, số trận đấu tăng lên đáng kể — các cầu thủ đá hết vòng bảng, vào vòng loại trực tiếp, rồi cứ thế mà kéo dài. Hãy nghĩ đến Vinicius Jr., Bellingham, hay Pedri — những người vừa kết thúc một mùa La Liga dài mệt mỏi, rồi bay sang Bắc Mỹ chiến đấu thêm hơn tháng trời trong cái nóng mùa hè. Ai được lợi ở đây? Rõ ràng không phải cầu thủ.

Nước Mỹ — thị trường khổng lồ, nhưng có phải là nhà của bóng đá không?

Đây là điều tôi muốn tranh luận thật sự. Mỹ là thị trường truyền thông và thể thao lớn nhất thế giới. Đưa World Cup vào đó đồng nghĩa với hàng triệu đô quảng cáo, rating khổng lồ, và hàng triệu người Mỹ lần đầu tiên để ý đến cái môn thể thao mà phần còn lại của thế giới gọi là football. Về mặt thương mại, đây là nước đi khôn ngoan nhất FIFA có thể làm. Tôi hiểu. Tôi chấp nhận logic đó.

Nhưng bóng đá không chỉ là thương mại. Hoặc ít nhất, nó không nên chỉ vậy.

Khi World Cup 2018 diễn ra ở Nga, dù bao nhiêu tranh cãi chính trị, nhưng về bóng đá thì phải công nhận — không khí các sân vận động cháy rực. Người Nga cuồng nhiệt một cách bất ngờ. 2022 ở Qatar thì khác, và tôi cũng không phải fan của quyết định đó — nhưng ít nhất những sân vận động được thiết kế riêng cho bóng đá, khán giả Arab ngồi kín các khán đài, và có những khoảnh khắc ma thuật thực sự. Còn Mỹ? Phần lớn sẽ là những sân NFL khổng lồ cải tạo lại. Mà bất cứ ai đã xem một trận bóng đá trong sân NFL đều biết — nó không feel đúng. Không gian quá rộng, bầu không khí bị loãng ra giữa 80,000 chỗ ngồi.

Mexico thì tôi tin hơn. Người Mexico cuồng bóng đá theo cách rất đặc biệt — ai đã từng xem Estadio Azteca gầm lên trong một trận đấu quan trọng sẽ hiểu tôi nói gì. Canada thì… tôi chờ xem. Nhưng đó là hai đối tác nhỏ trong liên minh đồng chủ nhà này. Trọng tâm, tiền bạc, sự chú ý — tất cả đều về Mỹ.

Vẫn sẽ có những khoảnh khắc làm tôi khóc, và tôi biết vậy

Được rồi, tôi thú nhận. Dù có phàn nàn bao nhiêu thì tôi vẫn sẽ thức đến 3 giờ sáng xem những trận đấu quan trọng. Vì đó là World Cup — và World Cup thì không thể không hay, dù điều kiện tổ chức có thế nào đi nữa.

Tôi muốn thấy Argentina bảo vệ chức vô địch — nhưng Messi thì chắc chắn đã giải nghệ quốc tế rồi, đau lòng thật. Tôi muốn thấy Đức và Tây Ban Nha đấu nhau ở giai đoạn loại trực tiếp. Tôi muốn thấy một đội châu Phi — Morocco, Nigeria, hay ai đó — làm nên chuyện thật sự, không chỉ dừng lại ở tứ

Xem thêm: BongdaNET.